Hạnh phúc của một người hướng nội

Hạnh phúc không phải là đích đến, mà là hành trình sống hết mình trong từng khoảnh khắc. Không tiệc tùng, không ồn ào, hạnh phúc của một người hướng nội như mình thường rất giản dị, nhưng đủ ấm áp để mình tìm thấy sự yên bình. Sau những giông bão, những lần mải miết chạy theo mục tiêu, hay cả những thứ phù phiếm, tạm bợ và rỗng tuếch giá trị, mình dần gọi tên được hạnh phúc của bản thân là gì. Đó đều là những điều mình có thể chủ động tạo ra, không phụ thuộc vào tiền bạc hay vật chất. Trái tim mình nhẹ bẫng và bồng bềnh. Có lẽ vì đã đi qua đủ những ngày bận rộn và xáo động, mình càng nhận ra rằng hạnh phúc của mình không nằm ở những điều lớn lao, mà nằm ở những khoảnh khắc rất nhỏ, rất đời thường.


Những chú rái cá dễ thương và thư giãn 🦦

Buổi sáng nhẹ nhàng

Đã có những ngày mình bật dậy trong hoảng hốt, vừa than trời vừa lết ra khỏi giường, nhào vào thay đồ cho kịp chuyến xe buýt, để rồi cảm giác lo lắng như chạy thẳng lên nóc nhà. Khởi đầu tồi tệ này kéo theo cả một ngày ì ạch, chán nản, đầu óc không thông suốt. Chính vì thế mà mình càng trân trọng những buổi sáng được ngủ đủ giấc, ăn một bữa sáng vừa no bụng và uống một ly cà phê nóng (pha một gói rưỡi). Cà phê là phần không thể thiếu trong buổi sáng của mình, mà đặc biệt phải là cà phê nóng mới đúng bài! Hớp đầu tiên luôn cho mình một dòng điện chạy dọc cơ thể, kiểu như một nữ siêu nhân có thể chinh phục cả thế giới. Không hề nói quá đâu nhé! Mình cũng giữ cho mình một nguyên tắc nhỏ là không cầm điện thoại trong 30 phút đầu tiên của ngày, để đầu óc có một khoảng trống thật sự, cho những suy nghĩ nguyên bản nhất được xuất hiện trước khi bị lấp đầy bởi thông báo và những thứ ngoài kia. Những buổi sáng không phải đi sớm, không phải căn từng phút để kịp xe buýt, mình luôn thấy tinh thần ổn định và sẵn sàng hơn rất nhiều. Và nếu có dư chút thời gian, nhất là khi đang đọc dở một cuốn trinh thám, mình sẽ tranh thủ vừa uống cà phê vừa đọc vài trang, theo kịp những chi tiết nhỏ và tự suy ngẫm về chúng. Điều gì khiến mình hạnh phúc? Có lẽ là cảm giác được bắt đầu ngày mới một cách tử tế với chính mình. Mình không bao giờ bỏ bữa sáng. Mà giờ còn uống cà phê nữa, thì lại càng không thể để bụng rỗng.

Dọn nhà

Mình hay đùa với bạn bè rằng hoạt động “người lớn” cuối tuần duy nhất của mình là dọn nhà. Mà thật ra, dọn nhà rất mệt. Những lúc dọn kỹ thì mình chỉ có thể làm vào cuối tuần: hút bụi, xếp chén đĩa vào máy rửa bát, giặt và sấy quần áo, xử lý đơn hàng, rồi sắp xếp lại đồ đạc. Tất cả có khi mất vài tiếng. Lúc ấy mình thường đeo tai nghe, mở podcast yêu thích và tranh thủ nghe trong khi làm mấy việc tay chân. Vì mình dành quá nhiều thời gian ngồi làm việc, nên dọn nhà với mình giống như một kiểu vận động cơ thể, vừa giúp mình di chuyển, vừa giúp mình xả bớt năng lượng tích tụ. Nhưng điều quan trọng hơn là cảm giác dọn dẹp không gian cũng giống như dọn luôn những suy nghĩ rối bời trong đầu. Mỗi lần nhà cửa sạch sẽ, mọi thứ được đặt lại đúng chỗ, đầu óc mình cũng như được sắp xếp lại. Tuyệt nhất có lẽ là giặt bộ chăn ga gối và trải lại lên giường. Cảm giác nằm xuống ga giường sạch, ngửi thấy mùi nước xả vải thoang thoảng, ôm mấy con gấu bông cũng vừa được giặt sạch, thật sự rất yên bình. Đặc biệt là mình phải gội đầu thật sạch rồi mới được phép nằm lên ga gối mới. Dọn xong mọi thứ, mình thường đứng nhìn thành quả với cảm giác rất mãn nguyện… rồi cũng tự hỏi không biết mấy bữa nữa nó lại rối tung lên lúc nào.

Một kỉ niệm cũ bị lãng quên

Thỉnh thoảng lướt lại thư viện ảnh trong điện thoại, mình bắt gặp một ô vuông nhỏ trông thật lạ, đến từ một khoảng thời gian rất xa. Có những khoảnh khắc mình hoàn toàn không nhớ là mình từng ghi lại, hoặc từng xuất hiện trong đó. Rồi khi mở lên xem, mình bật cười vì thấy mình nằm lọt trong góc quay của ai đó, chẳng hề biết mình đang bị quay và trông rất ngơ ngác. Mình vặn to âm lượng, nghe lại tiếng nói chuyện của những người xung quanh, nghe cả âm thanh của khung cảnh đã rất lâu rồi mình không còn nghe thấy nữa. Cảm giác ấy lạ lắm, như thể có ai đó đã cất giùm mình những ký ức này và bây giờ mới đem trả lại. Chỉ là một đoạn video vài giây thôi, nhưng cũng đủ làm mình hạnh phúc cả một lúc lâu. Trong những khoảnh khắc ấy, chắc hẳn mình cũng đang nghĩ ngợi điều gì đó, chỉ là chưa từng nói ra với người đối diện.

Chỗ ngồi làm việc lý tưởng ở nơi công cộng

Mình khá khó tính trong việc chọn chỗ để làm việc. Nó phải đủ yên tĩnh, ánh sáng vừa phải, có nhà vệ sinh, tiện nghi đầy đủ, không gian rộng rãi và dễ di chuyển. Thành ra để tìm được một nơi phù hợp là chuyện không hề dễ. Nhưng một khi đã tìm được một chỗ ngồi “đắc địa”, mình sẽ quay lại đó rất nhiều lần. Đó là nơi bí mật của mình, kiểu nơi mà mình không muốn chia sẻ cho ai cả, nơi mà chỉ cần ngồi xuống là mình có thể tập trung hàng giờ liền và hoàn thành công việc. Không biết bạn đã từng có cảm giác này chưa? Có thể là một góc học quen ở trường, một quán cà phê quen mặt, hay chỉ là một chỗ ngồi rất ngẫu nhiên ở đâu đó, nhưng bạn cảm thấy mình "thuộc về" nơi ấy. Giống như mình từng chia sẻ trong bài Chuyến bay, mình rất thích cảm giác được ở trong không gian riêng của mình, giữa rất nhiều người. Nó cho mình cảm giác vừa kết nối với thế giới, vừa giữ được khoảng riêng cần thiết. Và đặc biệt, khi nhìn thấy những người xung quanh cũng đang cố gắng, mình lại có thêm động lực để làm việc.


Làm việc “quên mình”

Dạo gần đây mình đọc về khái niệm Flow (Dòng chảy). Đại khái, đó là trạng thái khi bạn làm việc mà quên luôn bản thân, quên cả thời gian xung quanh, chỉ còn lại sự tập trung tuyệt đối vào việc đang làm. Là một người mê công việc và luôn quan tâm đến năng suất, mình bắt đầu thực hành trạng thái Flow và kết quả tốt hơn mình tưởng. Mình có thể hoàn thành một công việc trong thời gian ngắn nhưng chất lượng lại ngang, thậm chí hơn cả khi kéo dài lê thê. Khi đạt được trạng thái Flow, mình như bước vào thế giới riêng chỉ có mình và nhiệm vụ trước mắt. Mọi âm thanh ồn ào bên ngoài như bị tắt đi tạm thời. Và nếu kết hợp với một chỗ ngồi làm việc lý tưởng nữa, cảm giác bước ra về luôn là một sự thoả mãn rất trọn vẹn, như thể mình vừa hoàn thành điều gì đó không chỉ cho công việc mà còn cho chính bản thân mình.

Như bạn thấy đấy, những điều khiến mình hạnh phúc đều rất đơn giản. Có thể bạn cũng đã từng trải qua trong cuộc sống của mình. Nhưng điều khác biệt là mình sống có chủ đích với những khoảnh khắc ấy. Mình muốn hiện diện trong thực tại và để tâm đến hạnh phúc của bản thân, ngay cả khi đang làm những điều nhỏ bé nhất. Mình tìm thấy hạnh phúc trong một thế giới yên bình và giản đơn. Hạnh phúc thật ra không phải điều gì quá lớn lao: nó bắt đầu từ chính trái tim mình. Và chính những quy tắc nhỏ, những hoạt động nhỏ đem lại hạnh phúc ấy, lại tạo ra những kết quả lớn hơn. Ví dụ như một buổi sáng ổn định và dễ chịu giúp mình có đủ năng lượng để hoàn thành những việc còn lại trong ngày, để chuẩn bị cho những cuộc trò chuyện, những tương tác kéo dài mà không bị cạn kiệt năng lượng. Khi có đủ thời gian cho bản thân, như thể được sạc đầy pin cho tâm hồn hướng nội, mình sẵn sàng bước ra ngoài và “chiến” với thế giới. Và biết đâu, những niềm vui này người hướng ngoại cũng có. Nhưng với một đứa hướng nội “có chứng thực” như mình, niềm hạnh phúc ấy được nhân lên gấp đôi, gấp ba.

Còn bạn thì sao? Hạnh phúc đơn giản của bạn là gì? Lần gần nhất một khoảnh khắc bất ngờ làm bạn hạnh phúc là khi nào? Mình mong bạn cảm thấy ấm áp và hạnh phúc khi ghé qua góc phố này vào tối nay. Hẹn chúng mình tiếp tục gặp nhau tại đây tuần tới nhé! Mình sẽ mang nhiều câu chuyện hơn, và bạn cũng thế.

Bye for now!

Alice


Comments

  1. Mình cũng là người hướng nội, không ở được chỗ đông người quá lâu nếu không sẽ bị cạn kiệt năng lượng và thường rút lui sớm. Bình thường mình k để thời gian chết và trôi quá một cách vô nghĩa. Mình sẽ hành động khi có ý tưởng mới, vì sợ suy nghĩ nhiều quá thì sẽ bị overthinking. Khi làm việc thì cần nơi yên tĩnh hoàn toàn, k nghe nhạc, k người trò chuyện và qua lại. Cảm giác vừa làm việc vừa trò chuyện chưa bao giờ có kết quả. Vì thế nếu đi ra ngoài làm việc thì nơi đó chỉ có thư viện. Hiệu quả và cảm giác thật thư giãn nữa

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular Posts