Tình yêu (Special Edition)
Tình yêu và những rung động không thành.
Nhân dịp Valentine, mình muốn viết một bài đặc biệt về tình yêu từ cái nhìn của một "người yêu". Với mình, tình yêu chưa bao giờ giới hạn trong tình cảm đôi lứa, mà luôn xuất hiện ở nhiều hình hài, dáng vẻ khác nhau. Gia đình, bạn bè, và những thử thách cuộc sống cũng nuôi dưỡng tình yêu theo những cách khác nhau. Mình đã khám phá tình yêu là gì qua các "canon event", hay còn gọi là những lần đời dạy mình bài học mà không thèm báo trước.
"Canon event" (sự kiện chính/sự kiện kinh điển) là một thuật ngữ lóng chỉ những trải nghiệm, cột mốc hoặc sự kiện không thể tránh khỏi, bắt buộc phải xảy ra trong cuộc đời một người để định hình nên tính cách và con người họ hiện tại. Thật vậy, những sự kiện này đã thay đổi hoàn toàn góc nhìn về tình yêu và cuộc sống của mình.
Nếu mọi tình cảm trên đời này được đáp lại, thì có lẽ thế giới sẽ thật hoàn hảo. Nhưng trong thực tế, mình lại lựa chọn thích người không thích mình. Mình tin vào ấn tượng đầu tiên. Chỉ cần một khoảnh khắc gặp gỡ, mình gần như biết ngay liệu mình có muốn theo đuổi người đó hay không. Vì thế những lần "crush" của mình thường rất ngắn, có khi chỉ kéo dài vài tuần. Nhưng ngắn không có nghĩa là hời hợt. Mình luôn cố gắng làm quen và tìm hiểu, chỉ là mình nhận ra phán đoán đầu tiên không đủ để hiểu một con người toàn diện. Mình không có một "gu" cụ thể, nhưng lại có những "non-negotiable" (nguyên tắc không thể thương lượng) cực kì chặt chẽ. Mình chấp nhận được những nét khác biệt tính cách và tôn trọng sở thích riêng của đối phương, nhưng điều quan trọng nhất với mình là sự độc lập. Có hai khía cạnh về độc lập mình muốn nói tới ở đây: đối phương của mình sẽ không phụ thuộc, không dính chặt trong mối quan hệ, và có khả năng đưa ra quyết định. Có lẽ vì mình là người hay do dự (điển hình của một cung Thiên Bình), mình mong đối phương có thể vững vàng những lúc mình chần chừ. Một số anh chàng mình từng gặp thiếu sự độc lập. Họ luôn phải hỏi ý kiến bạn bè trước khi đưa ra quyết định. Chỉ cần vậy thôi, mình đã biết chúng mình không hợp nhau.
Đến tận bây giờ học đại học, mình vẫn đơn phương như một học sinh cấp 3 (!). Có lẽ mình thích sự hồn nhiên của tuổi học trò, nên khi thích một ai đó, mình sẽ thích cho đến khi hết thích, thay vì tìm hiểu nhiều người cùng lúc. Đây là lựa chọn cá nhân, mình không thoải mái khi có nhiều "mối" cùng một lúc, nên chọn cách chậm mà chắc. Có thể vì mình chưa từng có một mối tình tuổi học trò đúng nghĩa, nên đến bây giờ vẫn muốn “cưa sừng làm nghé” - đơn phương một cách rất ngốc xít!
Mới cách đây ba hôm, mình vừa kể chuyện cho bạn mình về một trải nghiệm y chang có "crush" hồi đi học. Chuyện là sau một ca làm dài, mình bước ra khỏi cửa văn phòng và đứng dưới nắng chiều. Khoảnh khắc ấy bỗng kéo mình về những buổi tan học ngoại khoá năm nào, khi mình len lỏi trong đám đông để tìm một bóng dáng quen thuộc. Đó là khoảng 4 giờ rưỡi chiều, nắng nhẹ nhàng soi chiếu trên sân trường và nhóm học sinh ùa ra khỏi cửa lớp. Mình vội đảo mắt nhìn qua từng người. Tim hẫng một nhịp khi không thấy họ, rồi lại giật mình khi bắt gặp ánh mắt ấy giữa dòng người. Một ánh nhìn vội, mặt nóng bừng, rồi quay đi. Chỉ một khoảnh khắc nhỏ thôi, nhưng đủ để mình kể đi kể lại cho cô bạn thân, như giữ lại một chút niềm vui của tuổi học trò.
Ngược lại, trải nghiệm có người thích mình mà mình không thích cũng không ít. Mình khá thẳng thắn trong chuyện tình cảm: nếu không có cảm xúc, mình sẽ nói rõ thay vì giữ sự mập mờ. Mình khó tưởng tượng việc tìm hiểu lâu dài với một người khi ngay từ đầu mình không thấy phù hợp. “Mưa dầm thấm lâu” không có tác dụng với mình (người tin vào ấn tượng đầu tiên). Mỗi lần có ai thích mình, phản ứng đầu tiên của mình là ngạc nhiên xen chút tự ti. Mình sẽ quay sang kiểu: "Hở? Thích mình cơ á? Mình có cái gì mà lại thích cơ chứ!". Trước đây, mình sợ bị tìm hiểu theo mục đích tình cảm và thu mình vào. "Bạn đừng theo đuổi mình nữa được không? Do bạn chưa thấy con người thật của mình đấy!" Nghĩ lại mình thấy buồn cười vô cùng, vì mình từng sợ bị soi xét nhiều hơn là sợ cô đơn. Giờ đi học đại học, vì mình ít tiếp xúc hơn với bạn nam trong học tập hay mối quan hệ xã hội (ngoại trừ công việc), nên mình không có trải nghiệm này nữa. Trong năm nhất, có một tình huống hài hước xảy ra khi mình ở trong trạng thái tệ nhất. Lần đấy mình đang ngồi ăn cơm ngoài trời sau một ngày dài, tóc xẹp xuống, miệng đầy cơm, tay vẫn tranh thủ bấm điện thoại. Một bạn tiến lại và bắt chuyện, nói rằng thấy mình dễ thương và xin số điện thoại. Bạn ý nói thẳng là, "I was walking over there and I thought you are cute. I know I would regret it if I don't come talk to you now." (Mình đang đi bộ rồi mình thấy bạn rất dễ thương. Mình biết mình sẽ nuối tiếc nếu bây giờ không bắt chuyện với bạn!" rồi tiếp tục, "Can I have your number?" (Mình xin số điện thoại bạn được không?). Ối, mình thì cơm còn trong miệng, chỉ kịp lắc đầu từ chối. Không phải vì mình đã có người yêu, mà vì trong khoảnh khắc đó mình không cảm thấy mình sẽ thích bạn ấy. Sau này kể lại, bố mình còn nói: “Đấy mới là tình yêu thật sự! Họ thích mình khi mình chân thật nhất.”
Những mẩu chuyện như thế khiến mình tủm tỉm khi nhớ lại và viết bài đây. Có lẽ mình chưa gặp đúng người, nhưng mỗi cuộc gặp gỡ đều góp phần tạo nên con người mình hôm nay. Mình sẽ cất những câu chuyện đơn phương vào một góc ký ức, như những điều đã từng rất thật.
Thú thật, đến bây giờ câu hỏi lớn của mình vẫn là: Người ấy sẽ là ai?
Là một người có thể thay đổi cuộc sống mình hoàn toàn, trở thành lí do, động lực và tất cả của mình. Là người có thể hòa nhập với bạn bè, những mối quan hệ xung quanh mình, để khi ai đó nhắc đến mình, họ cũng nhớ đến người ấy. Sau một thời gian dài sống một mình, nếu một ai đó xuất hiện, mình sẽ phải thay đổi thói quen để dung hòa, và mình tự hỏi người ấy sẽ là người như thế nào để điều đó trở nên tự nhiên.
Sau khi đọc bài viết "Người ấy ..." của The Present Writer, mình lại càng tò mò hơn. Liệu mình có nhận ra cuộc sống của mình trước đây cô đơn đến nhường nào trước khi họ xuất hiện? Mình chưa từng có một cảm giác đấy, nhưng điều duy nhất mình có thể làm là kiên nhẫn, tiếp tục khám phá thế giới khi vẫn còn một mình. Thế giới rộng lớn bao la, mình hi vọng khi gặp người ấy, mình sẽ lựa chọn vì mình muốn trải nghiệm cuộc sống cùng nhau chứ không phải vì cần ai đó làm cuộc sống tốt đẹp hơn. Tóm lại, với mình, thà là độc thân với tiêu chuẩn còn hơn phải hạ thấp tiêu chuẩn để ở bên một người không xứng đáng. Điều đẹp nhất về tình yêu là: sau tất cả những tổn thương, trái tim mình vẫn khát khao được yêu và nhờ đó, mình nhận ra mình đã mạnh mẽ như thế nào. Một dịp đặc biệt chỉ là cái cớ để mình bắt đầu viết về tình yêu, về những điều mình nghĩ đến nhiều nhất. Và mình sẽ còn tiếp tục viết, ngay cả khi không có dịp gì để gọi tên!
Happy Valentine’s Day to all who love, and to all who are worthy of love. 💝
Còn bạn thì sao? Tình yêu đến với bạn như thế nào, và bạn học được điều gì từ nó? Mình mong bạn cảm thấy ấm áp và hạnh phúc khi ghé qua góc phố này vào tối nay. Hẹn chúng mình tiếp tục gặp nhau tại đây tuần tới nhé! Mình sẽ mang nhiều câu chuyện hơn, và bạn cũng thế.
Bye for now!
Alice



So special even in a moment of telling people your short story. It feels both emotional and rational to me. Really like it.
ReplyDeleteNhiều bí mật giờ mới bật mí
ReplyDeletebài viết dễ thương quá
ReplyDelete