Mọi con đường đều dẫn tới thành Rome

"All roads lead to Rome."  Mọi con đường đều dẫn tới thành Rome.

Bạn có tin rằng có hơn một cách để đi đến thành công không?

Khi học thi vào trường chuyên lớp chọn, đa phần các bạn chọn học với thầy cô giỏi, đi học nhóm, vì đó dường như là con đường phổ biến nhất đối với nhiều thế hệ học sinh. Khi muốn thay đổi chế độ ăn uống, người ta nhịn ăn hoặc tập thể dục. Vì chúng ta đều có giới hạn về thời gian, nên việc thử rồi thất bại nhiều lần đôi khi là điều không thể chấp nhận được. Nếu lựa chọn làm những điều mà số đông vẫn làm, ta có thể tiết kiệm thời gian và giảm bớt rủi ro thất bại. Chưa kể về mặt tâm lý, mỗi lần thất bại cũng dễ khiến mình nản lòng.

Dạo gần đây mình có một khoảng thời gian khá yên bình: ít lên mạng xã hội hơn, ở nhà nhiều hơn và dành thời gian cho bản thân. Lại một lần nữa mình muốn cất khoảng thời gian này vào một chiếc hộp nhỏ! Và nhờ vậy mình cũng có thêm nhiều suy nghĩ và chiêm nghiệm mới mẻ về hành trình đã qua. Mình nhận ra rằng bản thân không phải kiểu người hay FOMO (Fear of Missing Out - sợ bỏ lỡ). Nếu mình không muốn thì mình sẽ không làm; mình chỉ lựa chọn gặp gỡ, thử thách hoặc tham gia những điều thật sự khiến mình hứng thú. Mình cũng trẻ trung và đôi khi vẫn “đu trend” trên mạng, nhưng đó là chuyện khác. Khi nói đến công việc hay cuộc sống thì mình không đùa được đâu. Có lẽ mình làm được điều này vì mình có lối sống khá cá nhân, nên những quyết định của mình ít bị ảnh hưởng bởi người khác. Nếu có thì chắc chắn... do lướt quá nhiều! Mình cũng đã thử nhiều thứ và thất bại không ít (có lẽ mình sẽ viết một bài riêng về thất bại sau). Nhưng rồi mình nhận ra rằng “Mọi con đường đều dẫn tới thành Rome” – chính là mình của ngày hôm nay.

Ở tuổi này, thật khó để tránh khỏi áp lực đồng trang lứa. Gần đây mình cũng có một góc nhìn mới về chuyện so sánh. Thành tích của người khác, dù lớn hay nhỏ, đôi khi vẫn có thể khiến mình bị rung chuyển. Mình bắt đầu suy nghĩ về thói quen của bản thân và vô thức so sánh mọi mặt của mình với họ. Kiểu như: nếu mình cũng theo đuổi con đường đó của họ, nếu mình cũng làm ABC, liệu mình có đạt được điều giống vậy không? 

Có vài điều quan trọng đã giúp mình giữ được sự vững vàng trong những lúc như thế. Trước hết, đó đều là những người mình quan tâm. Mình muốn những điều tốt đẹp cho họ và thật lòng thấy hạnh phúc khi họ đạt được điều mình mong muốn. Đồng thời mình cũng tự soi chiếu lại bản thân, thường tự hỏi là: liệu mình có thật sự hạnh phúc nếu có được những gì họ đang có không? Phần lớn thời gian, câu trả lời của mình là không. Mình có thể sẽ không cảm thấy vui sướng tột cùng, đặc biệt khi nghĩ đến những gì họ đã phải hy sinh để đạt được điều đó. Mình cũng không tưởng tượng được lịch trình, lối sống và mọi thứ của mình sẽ thay đổi như thế nào nếu muốn có được điều ấy. Kiểu như phải bỏ tất cả những gì mình đang có để đổi lấy duy nhất một thứ. Nghe thật ngu ngốc! Đó chắc chắn không phải điều mình thật sự muốn. Mình chỉ đang so sánh vì tưởng tượng về tiềm năng của bản thân mà thôi.

Điều thứ hai: nếu họ làm được, hãy để họ làm. Mình nghĩ đến “The Let Them Theory” (lý thuyết “mặc kệ”). Bạn còn nhớ cuốn sách The Let Them Theory của Mel Robbins mà mình nhắc đến trước đây không? Từ khi đọc cuốn sách đó, mình đã áp dụng khá nhiều và học được rất nhiều điều. Khi ai đó làm được điều gì đó, họ cho bạn thấy rằng bạn cũng có khả năng làm được. Chỉ là bạn chưa bỏ đủ công sức cho những điều bạn thực sự muốn. Theo cách tích cực, họ cho mình thấy rằng những điều ấy hoàn toàn có thể xảy ra với ước mơ của mình. Họ trở thành tấm gương để mình học hỏi, và điều đó đã tiếp thêm cho mình rất nhiều niềm tin khi theo đuổi mục tiêu của bản thân. Xung quanh mình có vô số người giỏi, giỏi theo rất nhiều cách khác nhau: học tập, công việc, sở thích, mối quan hệ. Và chính vì những người như thế tồn tại, mình biết rằng mình cũng có thể đạt được điều đó.

Quay lại câu nói ở đầu bài: “Mọi con đường đều dẫn tới thành Rome.” Khi nhìn lại, mình nhận ra rằng mình luôn đang ở đúng nơi mà mình mong muốn, thậm chí là những nơi trước đây mình chưa từng dám tưởng tượng tới. Cuộc sống đôi khi ngọt ngào và thầm lặng đến mức chúng ta quên mất mình đang đứng ở đâu. Mình đang sống ở nước ngoài, được học và làm những điều mình muốn. Mình có tự do, có thể viết lách, và có những người đọc, những người quan tâm đến những gì mình nói, như bạn đang ở đây.

Trước đây, khi còn học cấp ba, mình từng sống một mình trong một căn phòng trọ nhỏ. Phòng trọ của mình thật sự tồi tàn. Mình là học sinh cấp ba, không đi làm, nên chỉ có thể ở trong một căn phòng với ngân sách rất hạn chế: không tủ lạnh, không máy giặt, không điều hòa, gần như không có gì cả. Sau mỗi buổi học, mình đều phải đi chợ để mua đồ ăn về nấu trong ngày. Cuộc sống cứ lặp đi lặp lại như thế suốt hai năm. Mình vừa học vừa tự lo cho cuộc sống của mình. Lúc đó, ước mơ của mình rất đơn giản: chỉ cần được sống trong một căn phòng sạch sẽ hơn, tiện lợi hơn và không phải đi chợ mỗi ngày. Thế mà  bây giờ, mình đang tự chi trả để sống trong một căn chung cư có phòng riêng, có máy giặt, máy sấy, máy rửa bát và cả điều hòa chạy cả ngày (vì ở Mỹ nó là vậy!). Mình đang sống ở nơi mà trước đây mình chưa từng nghĩ là có thể. Vì vậy, thỉnh thoảng khi nghe ai đó than phiền rằng khu mình đang ở “tồi tàn”, không được sơn mới hay đồ đạc đã cũ, mình cũng không quá để tâm. Với mình, có được điều đó đã là rất may mắn rồi. Bằng một cách nào đó, mình đã đến được đây! 

Vậy nên mình tin chắc rằng, rất mạnh mẽ, nếu có mục tiêu gì chưa đạt được ngay bây giờ, thì nó cũng sẽ xảy ra một lúc nào đấy trong tương lai. Nếu không phải ngày mai, thì có thể là vài tháng nữa, năm sau, vài năm sau… hoặc 10 năm nữa. Trong thời gian đó, mình sẽ làm mọi thứ để bản thân sẵn sàng, để trở thành người thật sự xứng đáng với thành công ấy.

Còn bạn thì sao? "Thành Rome" của bạn là gì? Có mục tiêu nào bạn từng đạt được một cách rất "thầm lặng" không?  Mình mong bạn cảm thấy ấm áp và hạnh phúc khi ghé qua góc phố này vào tối nay. Hẹn chúng mình tiếp tục gặp nhau tại đây tuần tới nhé! Mình sẽ mang nhiều câu chuyện hơn, và bạn cũng thế. 

Bye for now! 

Alice

Comments

  1. Mình chia sẻ bài viết này của Dr. Wynn Tran cũng có tiêu đề tương tự này“Mọi con đường đều dẫn đến Rome…”
    ====
    Lúc còn bé, tôi hay nghe ba tôi nói “Mọi con đường rồi đều đến Rome”, tôi tưởng là Rome ở gần nhà mình lắm.

    Lớn lên, tôi mới hiểu câu nói đó chỉ là ẩn dụ. Ngày xưa, cách đây 2000 năm thì hệ thống đường xá của đế chế La Mã tổ chức quy hoạch chuyên nghiệp, khiến cho mọi lưu thông hướng đến thủ đô Rome thuận lợi. Câu nói này còn có ý nghĩa khác là có nhiều cách để thành công, không chỉ riêng có một cách làm duy nhất. Khi đi học kiến trúc La Mã, tôi ngưỡng mộ vẻ đẹp thanh mảnh cân bằng của thức cột cổ điển Doric, vẻ đẹp cong cớn dậy thì của thức Ionic, và đầy quyến rũ của thức Corinthian.

    Rồi những công trình kiệt tác ở Rome làm tôi say mê, từ đền Pantheon lấy ánh sáng tự nhiên bằng lỗ tròn trên mái cho đến quảng trường Colosseum chứa trên 70,000 người xem. Tôi tự hỏi làm sao người ta làm được cánh cổng bằng đồng cao 7.5 m, nặng hàng tấn mà vẫn có thể mở được bằng 1 người, và còn sử dụng được cho đến ngày nay.

    Sau bao nhiêu lần trông ngóng, tôi đã đến Rome.

    Buổi tối, tôi đi dạo trên những con đường nho nhỏ lát đá bên ngoài tòa thánh Vatican. Tôi hình dung ra nơi đây, gần 2000 năm trước, là góc phố nhộn nhịp tiếng cười nói rao hàng quán, tiếng xe kéo ngựa qua lại trên con đường đá, rồi tiếng giày chạy rầm rầm trên đường của từng đoàn binh sĩ La Mã, tiếng kèn vọng vang nơi quảng trường thành phố, tiếng reo hò người dân mỗi khi các võ sĩ chiến thắng.

    Đế chế La Mã là một trong những đế chế mạnh nhất và tồn tại lâu nhất của loài người, bắt đầu từ Rome, Ý năm 27 trước Công Nguyên và kết thúc năm 1453 tại Constantinople (Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ). Văn hóa, kiến trúc, chính trị của La Mã ảnh hưởng mạnh mẽ đến văn minh nhân loại. Hầu như các công trình kiến trúc chính phủ Hoa Kỳ ngày nay đền lấy ý tưởng từ kiến trúc La Mã. Tòa nhà quốc hội Hoa Kỳ là một ví dụ với cấu trúc cân đối trái phải, vòm trần tròn cao, các cột cổ điển cao to, và lối vào bậc thang nâng cao.

    Thế nhưng La Mã, một đế chế vĩ đại như vậy, từng làm chủ một phần thế giới, ngày nay chỉ còn là những công trình cổ đổ nát. Khi tôi đến Colosseum, lớp bụi thời gian làm mòn đi từng viên đá tảng trên bức tường vòng tròn sắp đổ nát. Xa xa là cây cầu dẫn nước chỉ còn lại những viên gạch trơ gan. Thành phố Rome vắng lại ở khu phố cổ, không còn đông đúc như xưa. Đế chế La Mã khi xưa có diện tích trên 6 triệu km2 còn nước Ý ngày nay chỉ còn khoảng 300,000 km2.

    Đúng là không có gì tồn tại mãi mãi.

    Tôi ngước nhìn lên bầu trời xanh đen nơi quảng trường St. Peter có hàng ngàn chim bồ câu đang kiếm ăn tối. Tôi nhìn về bên kia Đại Tây Dương, nghĩ về đất nước Hoa Kỳ.

    Tôi may mắn sinh sống một trong những đất nước mạnh mẽ và vĩ đại nhất của lịch sử nhân loại. Nhưng tôi không biết Hoa Kỳ của tôi 100 năm nữa có còn như vậy.

    Sự trỗi dậy của Trung Quốc và nhiều nước khác khiến Hoa Kỳ gặp khó khăn nếu muốn giữ vững vị trí dẫn đầu của mình. Khi đi một vòng thế giới, từ châu Âu, châu Á, đến châu Phi, tôi cảm nhận được sự thay đổi mạnh mẽ trong cách nhìn nhận của thế giới về Hoa Kỳ và Trung Quốc.

    Nhưng tôi vẫn tin Hoa Kỳ là một đất nước tuyệt vời nhất, ít nhất trong cuộc đời của tôi. Đây là đất nước cho tôi cơ hội, cho tôi hy vọng, và quan trọng hơn là cho tôi cảm nhận đầy đủ ý nghĩa cuộc sống. Tôi mong là sau này, con cháu của tôi vẫn còn cơ hội cảm nhận được sự vĩ đại đó.

    Và trong phút đó, tôi chợt nhớ nhà. Tôi nhớ California, nhớ con đường cao tốc I-10 ồn ào đông đúc, nhớ những quán ăn xếp hàng dài cổ chờ, nhớ luôn thời tiết ấm áp mát mẻ quanh năm, và dĩ nhiên là nhớ nhất chiếc giường tôi nằm ngủ nướng mỗi sáng.

    Bs Wynn Tran, Rome, Ý.

    ReplyDelete
  2. "Mọi con đường đều dẫn đến thành Rome" ^^ Nghĩ về cuộc đời là những lựa chọn, mình cũng tin là ai rồi cũng đi được đến một điểm dừng phù hợp. Bài viết hay lắm. Mãi ủng hộ bạn! <3

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular Posts