Chuyến bay

Mình vừa bay thêm một chuyến nữa. Không nhớ rõ lần đầu tiên mình được lên máy bay là khi nào, chỉ biết rằng vài năm trở lại đây, những chuyến bay đến với mình nhiều hơn. Chỉ tính từ đầu năm nay thôi, mình đã đi hai chuyến quốc tế. Mình vẫn cứ thế, không ngừng bay lượn, không ngừng tò mò về những nơi mình chưa từng chạm tới.

Những ký ức đầu tiên của mình về việc bay lại rất rõ ràng, cụ thể. Mẹ luôn chuẩn bị từ rất sớm, đến mức mình phải có mặt ở sân bay trước giờ bay ít nhất bốn tiếng. Hành lý lúc nào cũng lỉnh kỉnh, nhưng quan trọng nhất vẫn là túi đồ ăn: đồ ăn vặt, bánh mì, thêm chút nước uống và sữa. Chuyến bay có thể không dài, nhưng nhất định không được để đói, và càng không muốn mua đồ trong sân bay vì “đắt đỏ” gần như là điều ai cũng biết. Một chai nước ngày ấy có khi gấp mấy lần bên ngoài. Mẹ lo hết mọi thủ tục cho mình, nên giấy tờ lúc nào cũng được giữ thật kỹ. Hồi đó còn phải in vé ra giấy, nên mọi thứ càng thêm rối rắm. Có lẽ mình nhớ nhất là đoạn xếp hàng vào cửa: dòng người dài, chen chúc, ai cũng vội vàng như thể họ sợ rằng nếu chậm một chút thôi sẽ bị bỏ lại phía sau. Dù biết ai cũng có chỗ ngồi sẵn, nhưng cái cảm giác nôn nao ấy vẫn khiến mình không thể đứng yên.

Đến bây giờ, mình đã bay cả chục lần, đa phần đều là một mình. Trải nghiệm quen thuộc vô cùng, biết được phải làm những gì, giấy tờ ra sao và không thấy bỡ ngỡ nữa. Năm 17 tuổi, mình mang 3 kiện hành lí chưa đến 60kg, là cả thế giới, cả mọi kí ức gói ghém lại và đi đến một chân trời mới, không hề hay biết gì. Đó là chuyến bay ám ảnh nhất của mình đến Mỹ. Mình đã ngồi chờ quá cảnh hơn 11 tiếng, không ăn uống gì (vì đã biết ăn ở sân bay rất đắt đỏ) và mình không muốn tiêu tiền trước khi đến. Sau đấy, vali xách tay của mình bị gãy quai, chuyến bay bị "delay" (trì hoãn) hơn 5 tiếng rồi huỷ, khiến mình phải thức trắng một đêm và không ăn uống gì. Khi đấy mình còn không biết hỏi ai, tiếng Anh có biết nhưng không đủ tự tin vốn từ trong ngữ cảnh để định hướng một mình. Lạc lõng, buồn bã, lúc đấy mình không nghĩ rằng mình sẽ muốn đến sân bay nữa. Thực ra di chuyển máy bay ở Mỹ rất dễ dàng, vé rẻ và có đợt mình thấy đi như "đi chợ". Trải qua nhiều lần nghiên cứu hành lí, hãng bay, mình đã có được những kinh nghiệm xương máu. Mình thường chỉ cần 1 vali xách tay. Ở đây vali xách tay có giới hạn cân nặng, chỉ cần kích thước phù hợp là được qua. Những yêu cầu về thể tích, hành lí đi kèm như balo và đồ điện tử, mình quăng hết vào một chỗ. Mình cũng có một "bộ" giấy tờ pháp lý dày cộp kè kè sát bên mình khi di chuyển đi xa. Cứ thi thoảng, mình sẽ lại quay ra sau mở cặp, kiểm trả xem hộ chiếu còn đấy không. Nếu ai là học sinh quốc tế sẽ hiểu cảm giác như mình. Hộ chiếu chính là mạng sống của mình đấy! 

Bây giờ thì khác rồi. Mình đã bay nhiều hơn, phần lớn là một mình. Mọi thứ trở nên quen thuộc, từ thủ tục, giấy tờ đến cách sắp xếp hành lý. Mình không còn bỡ ngỡ như trước nữa. Năm 17 tuổi, mình từng mang theo gần 60kg hành lí trong ba kiện. Mình gói cả thế giới vào đó để bước sang một hành trình mới, bỏ lại mọi thứ phía sau. Đó cũng là chuyến bay khó quên nhất. Mình đã chờ quá cảnh hơn 11 tiếng, không ăn uống gì vì ngại tốn tiền. Rồi chuyến bay bị trì hoãn 5 tiếng, sau đó hủy hẳn. Một đêm trắng ở sân bay, chiếc vali xách tay bị gãy quai, và mình một mình, lạc lõng, không đủ tự tin để hỏi han dù có biết tiếng Anh. Khi đó, mình từng nghĩ sẽ không muốn quay lại sân bay nữa. Và dần dần, mình học được cách thích nghi để bay. Ở Mỹ, việc bay trở nên dễ dàng hơn nhiều, thậm chí có lúc mình thấy nó quen thuộc như một việc rất bình thường (cân đường hộp sữa). Mình rút ra được kinh nghiệm cho riêng mình. Gần như mỗi lần bay mình chỉ cần một vali xách tay là đủ. Vali không bị giới hạn cân nặng, chỉ cần đúng kích thước. Mọi thứ, balo, đồ điện tử, mình gom gọn lại. Và luôn có một “bộ” giấy tờ quan trọng mình mang theo kè kè bên người. Thỉnh thoảng đang đi bộ, mình sẽ quay ra mở cặp ra kiểm tra hộ chiếu. Nếu ai là học sinh quốc tế sẽ hiểu cảm giác này. Hộ chiếu chính là mạng sống của mình đấy!

Mình cũng không còn quá khắt khe với việc mua đồ ăn ở sân bay nữa. Giá cả không chênh lệch quá nhiều, và sự tiện lợi đôi khi đáng giá. Có những lúc mình ngồi ăn một món gì đó, nhìn dòng người qua lại, và cảm thấy mình giống như một du khách thực thụ. Mình cũng thích cách một số sân bay xử lý an ninh: mình chỉ cần đặt hành lý lên băng chuyền, cởi áo khoác và đi qua. So với những lần phải tháo giày, lấy hết đồ điện tử ra, thì điều đó khiến quá trình nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Khi đã ngồi yên trên máy bay, mình thường đeo tai nghe, mở nhạc, và lướt lại những thông báo cuối cùng trước khi bật chế độ máy bay. Lạ kì sao, mình thích cảm giác ở trong không gian riêng của mình giữa rất nhiều người. Đó là lúc mình có nhiều suy nghĩ vô cùng. Mình hay xem lại thư viện ảnh, nghĩ về nơi mình sắp đến, và cả con người mình sẽ trở thành sau chuyến đi ấy. Khi bay đi, mình háo hức. Khi bay về, mình lại thấy một chút trống trải, một chút tiếc nuối, nhưng cũng là sự mãn nguyện, biết ơn. Mình biết chắc chắn mình sẽ là một con người mới sau chuyến bay này. Thế mà có một khoảnh khắc mình vẫn chưa quen. Lúc máy bay cất cánh, có cảm giác hụt xuống, hơi nôn nao khiến mình phải dừng nhạc lại, bám nhẹ vào ghế và nhìn thẳng về phía trước. Nó ngắn thôi, nhưng đủ để mình nhận ra mình vẫn chưa hoàn toàn “thuộc về bầu trời”.

Thời gian ở sân bay với mình luôn rất lạ, như thể bị kéo ra khỏi thực tại. Mình không bao giờ thực sự làm việc hiệu quả, mà chỉ chờ đợi và giết thời gian bằng việc lướt điện thoại, nghe nhạc, đi dạo loanh quanh. Nhưng cũng chính ở đó, những lời tạm biệt chân thành nhất diễn ra. Mình đã nhiều lần rơi nước mắt ở sân bay, không phải vì buồn mãi, mà vì những chuyến đi ấy đủ ý nghĩa để khiến mình cảm nhận sâu sắc đến vậy. Mình đã đi qua nhiều sân bay, một mình có, cùng người khác cũng có. Và mình vẫn mong sẽ còn được bay nhiều hơn nữa trong năm nay. Những suy nghĩ hôm nay của mình có thể hơi rời rạc, nhưng đó là tất cả những gì còn đọng lại từ chuyến bay gần đây của mình. Em muốn được bay.

Còn bạn thì sao? Bạn có hay bay không? Có chuyến đi nào khiến bạn nhớ mãi không? Mình mong bạn cảm thấy ấm áp và hạnh phúc khi ghé qua góc phố này vào tối nay. Hẹn chúng mình tiếp tục gặp nhau tại đây tuần tới nhé! Mình sẽ mang nhiều câu chuyện hơn, và bạn cũng thế. 

Bye for now! 

Alice

Comments

  1. Những chuyến bay mang theo bao hoài bão của tuổi xanh. Hãy bay xa, bay cao hơn nữa nhé.

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular Posts