Đồng Nghiệp & Đi Làm (phần 1)
Bản nháp này được bắt đầu khi mình đang ngồi trong văn phòng làm việc. Vì thế mình đã lấy cảm hứng từ người đang ngồi cạnh mình.
Từ khi bắt đầu đại học, mình đã có thêm một kiểu mối quan hệ mới mang tên "đồng nghiệp". Trước khi đi làm, mình tưởng chừng họ sẽ là những người nghiêm túc, cùng chung chí hướng cày cuốc và đưa mình vào khuôn khổ. Thế nhưng, mình đã gặp được những người đồng nghiệp trở thành bạn bè, gia đình, là người mình gặp nhiều nhất trong tuần, dạy mình nhiều bài học nhất. Mình đã và đang đi làm ở 2 nơi khác nhau: trong trường đại học và công ty. Từ những quan sát và trải nghiệm của mình ở 2 vị trí khác nhau, mình xin phép kể 3 câu chuyện đáng nhớ nhất. Bài viết được chia làm 2 phần.
1) "Bạn đang làm tốt hơn bạn nghĩ đấy!"
Vào mùa hè năm nhất, mình đã bắt đầu công việc làm thêm đầu tiên ở trong trường, cũng là công việc "full-time" (toàn thời gian) đầu tiên ở vị trí "Assistant" (trợ lí). Vì là lần đầu tiên đi làm ở môi trường công sở, phải giao tiếp với nhiều đối tượng khác nhau, mình đã được phép "shadowing" (bắt chước) khi ngồi cạnh đồng nghiệp vài ba hôm để xem cách họ trả lời và giải quyết vấn đề. Thế nhưng, mình vẫn run khi phải bắt máy cuộc gọi và không biết câu hỏi có thể nhận được là gì. Về mặt kiến thức chuyên môn, mình hiểu rõ mình cần phải liên tục cập nhật thông tin và luyện tập cách giao tiếp, sử dụng ngôn ngữ. Mình vẫn nhớ rõ trong 3 tuần đầu tiên đi làm, mình luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ, ghi chép lại những câu hỏi thường gặp, câu trả lời mẫu có thể áp dụng và cả thông tin cần nhớ liên quan đến công việc hằng ngày như ngày quan trọng, người có thể liên lạc được, v.v. Cuốn sổ nhỏ chi chít những đoạn thông tin nguệch ngoạc, có phần tủn mủn và khó hiểu, nhưng đã giúp mình "sống sót" qua giai đoạn đầu tiên này. Mùa hè ấy chỉ có một bạn học sinh duy nhất cũng làm việc cùng mình, nên mình ngồi cạnh nhau, có câu nào không hiểu, mình có thể hỏi bạn và ghi chép lại vào sổ. Sau khi chúng mình làm tốt được một việc hay xử lí được một "ca khó" thì sẽ ngay lập tức quay sang kể cho người ngồi cạnh, rồi cười lớ phớ, có khi kể cho cả sếp nữa!
Công việc chuyên môn cũng khó, nhưng không khó bằng... "small talk". Có thể hiểu nôm na "small talk" là nói chuyện "nhỏ", chuyện phiếm. Vào thứ 2 đầu tuần, mọi người sẽ hỏi nhau những câu xã giao như: "Cuối tuần vừa rồi bạn có làm gì vui không?", "Bạn cảm thấy thế nào hôm nay?" hoặc một lời khen: "Tôi thích cái áo bạn mặc hôm nay!". Nghe tưởng chừng đơn giản như thế, nhưng với một người hướng nội, kiệm lời, có phần "thanh niên nghiêm túc" khi làm việc như mình thì luôn bị lắp bắp, bối rối khi nhận những lời như vậy, không biết phải nhận hoặc đáp ra sao. Vậy nhưng đồng nghiệp của mình lại cực kì giỏi trong việc này. Bạn ấy thậm chí có thể hỏi thêm những câu về chủ đề khác như: "Tuần tới bạn có theo dõi giải bóng bầu dục này không?" hay "Bạn đã xem bộ phim mới ra này chưa? Đây là diễn viên yêu thích của mình!". Mình cứ phải âm thầm ngưỡng mộ khi nghe bạn ấy nói chuyện rất tự nhiên với sếp. Lí do là vì mình khá "nerdy" (mọt sách) - không đam mê phim ảnh, giải trí và cũng không bao giờ theo dõi thể thao gì hết. (Điều này luôn khiến mọi người trong văn phòng mình bất ngờ mỗi lần nhắc đến haha!) Khi nghe những chủ đề như vậy, mình chỉ mỉm cười, chăm chú lắng nghe, vì cũng muốn được là một phần của cuộc trò chuyện vui vẻ. Có lúc mình hiểu, có lúc không (nhưng vẫn gật gù). Tuy vậy sau một thời gian mình vẫn thấy không hiểu phần lớn, có phần thấy mệt mỏi vì mình không hiểu rõ được cuộc trò chuyện là gì. Khi mọi người nói chuyện, mình chỉ im lặng và gật gù, sau rồi mình cố không để tâm nữa.
Đến một ngày thứ 6, sau giờ tan làm, mình lại ngồi nói chuyện với sếp. Mình bảo với sếp là, mình không biết năng lực làm việc hiện tại của mình ra sao, mình có làm tốt không hay xứng đáng với vị trí này. Vì mình đang mới, mình sợ mình sẽ mắc lỗi sai. Mình luôn muốn làm tốt hơn, đặc biệt trong mối quan hệ với mọi người. Thế nhưng nhiều lúc mọi người nói những chuyện thú vị, mình không đóng góp gì vào cuộc trò chuyện, mình thấy bất lịch sự quá. Sếp mới bảo với mình là, ""Bạn đang làm tốt hơn bạn nghĩ đấy! Bạn hãy tính xem, bạn đã làm việc này được bao lâu rồi? Chắc khoảng... 3 tuần nhỉ? Thế mà bạn đã có thể tự tin trả lời điện thoại, hỗ trợ học sinh một cách chu đáo. Chuyện này không phải vấn đề gì lớn đâu, bạn vẫn đang học mà! Mọi người trong văn phòng đều rất quý bạn." Ngay lúc sếp nói câu đấy xong, mình nhìn sang thấy các sếp còn lại cũng đang đứng cạnh đấy, nhìn mình mỉm cười. Thực sự lời nói ấy đã tiếp cho mình rất nhiều động lực để hắc nhở bản thân là mình đã có những bước tiến mới để học thêm về văn hoá công sở và làm quen với mọi người trong văn phòng. Mình đã có thể giao tiếp với mọi người theo cách riêng của mình. Nhiều khi chỉ là chủ động "khoe" với sếp là mình mới mua một món đồ mới hoặc thử một hoạt động mới, sếp cũng nhớ và bảo mình là "That is so you!" (Điều đó nghe thật giống bạn!)
P/S: Sau này bạn đồng nghiệp cũng ngừng hỏi mình về phim ảnh vì biết mình sẽ hỏi lại "What is it?" (Cái gì thế?) 😂
2) Chỉ đơn giản làm tốt nhiệm vụ là chưa đủ
Sau một thời gian đi làm liên tục, mình nhận ra rằng những người thành công nhất trong công việc không phải người chăm chỉ hay làm giỏi nhất, mà là những người biết tạo mối quan hệ và thể hiện kết quả. Nếu bạn chăm chỉ cày cuốc, âm thầm cố gắng và mong có ai đó sẽ công nhận thành quả của mình thì điều đó không áp dụng khi làm việc ở môi trường công sở. Vì bạn có thể làm rất nhiều việc, nhưng tất cả mọi người đều làm việc. Họ sẽ không nhớ đến một lần cụ thể bạn đã giúp họ soạn một bản thảo, hoặc nhận hộ một cuộc gọi, mà họ chỉ nhớ bạn là người thường xuyên kể về câu chuyện du lịch, là người hay mua cà phê Starbucks mỗi sáng dù than hết tiền, hoặc bạn là một người rất thích ăn quýt.
Điển hình là hôm đầu tiên đi làm, mình đã rất nhiệt tình để thể hiện cho sếp là mình có khả năng hoàn thành tốt công việc với năng suất cao. Nhiệm vụ của mình đơn giản là quét giấy tờ và tải lên hệ thống. Mình đã tải lên hơn 150 bản trong một buổi, thậm chí đến khi tan làm, mình vẫn đang được đà và cần đi xử lí phần giấy thừa. Đồng nghiệp đã bảo mình là, "Bạn có thể để đấy mai làm tiếp!" nhưng mình muốn chứng minh trách nhiệm nên đã bảo "Không sao đâu! Chỉ có chút việc thôi mà". Khi mới bắt đầu làm việc mình nhiều năng lượng thế đấy! Vậy nhưng, công việc có nhiều hơn là thế, bạn làm việc với những con người khác nhau mang đến câu chuyện khác nhau. Điều để lại trong họ là cảm xúc và thái độ của bạn. Mình dành thời gian cũng để chia sẻ với sếp việc mình vừa làm được, một người thú vị mình vừa nói chuyện hoặc một kĩ năng mình vừa nhận được từ công việc này. Vậy thôi, sếp cũng đã ấn tượng với mình và mình chính là người được sếp nhớ đến là rất thích ăn quýt. Sếp bảo mình là người hiếm hoi thích ăn quýt như sếp, nên sếp thường mang theo 2 quả quýt (thật mát lạnh) cho mình vào giờ nghỉ trưa. Thậm chí, khi mình trở lại làm việc sau kì thực tập, sếp đã mua một giỏ (!) quýt để trong tủ lạnh cho riêng mình.
Các sếp và các bạn đồng nghiệp khác đã góp phần quan trọng vào sự trưởng thành công việc và cá nhân của mình. Các sếp của mình, nghiêm túc nhưng cũng khoan dung và thấu hiểu, luôn cho mình những lời khuyên hữu ích, lắng nghe vấn đề mình thường gặp phải trong công việc hằng ngày và cũng đã bảo vệ mình khi có những bất công xảy ra. Để có được sự tín nhiệm ấy, mình luôn cố gắng xây dựng lòng tin trong công việc, thể hiện là một người thực sự có trách nhiệm và chu toàn trong công việc. Các bạn đồng nghiệp cũng là bạn thân đại học của mình. Khi có thời gian rảnh, chúng mình thường ngồi tụ tập với nhau, kể chuyện học hành, thi cử ra sao, cùng nhảy múa và "trêu" sếp! Mình quý các sếp và các bạn rất nhiều, và luôn cảm thấy biết ơn vô cùng khi được ở cạnh những người như vậy.
Chắc chắn đi làm bản chất vẫn là đi làm, có ngày nắng, ngày mưa. Nhưng mình đã có thể tin rằng, mình đang ở đúng nơi mình cần ở, và công việc "đa zi năng" đã mang đến cho mình nhiều cơ hội để trưởng thành, mà mình hiện tại không thể tưởng tượng có thể học được ở bất kì nơi nào khác. Việc bản nháp này được bắt đầu trong văn phòng cũng có thể khiến bạn hiểu rằng mình đã may mắn có cơ hội như thế nào.
Sau đây là một số hình ảnh vui nhộn khi đi làm văn phòng của mình:

Và tấm ảnh vừa được chụp vào ngày hôm nay! Đồng nghiệp mình đang "giãn cơ" một cách độc đáo bằng việc đặt chân lên trên cạnh tủ, và mình hỗ trợ "cầm chân" bạn ý.
Còn bạn thì sao? Bạn có câu chuyện nào thú vị với đồng nghiệp khi đi làm không? Có điều gì về văn hoá làm việc khiến bạn bất ngờ nhất? Mình mong bạn cảm thấy ấm áp và hạnh phúc khi ghé qua góc phố này vào tối nay. Hẹn chúng mình tiếp tục gặp nhau tại đây tuần tới nhé! Mình sẽ mang nhiều câu chuyện hơn, và bạn cũng thế.
Bye for now!
Alice




Interesting stories! Valuable lessons!
ReplyDeleteThanks for your encouragement! That's very kind of you.
DeleteHay quá
ReplyDelete<3
DeleteHóng p2 ạ ^^
ReplyDelete