Cho mình và người ngày đêm đang cố gắng
Kể từ khi quay lại Mỹ một tháng nay, mình liên tục quay cuồng đi làm, đi học, đi thi, xử lí giấy tờ quan trọng, quản lí chi tiêu, nộp đơn xin việc. Ngay cả khi không tham gia hoạt động ngoại khoá hay đi chơi thường xuyên, mình vẫn thấy bận rộn và mệt mỏi vô cùng.
Có những ngày, việc mình khép lại được một ngày thôi cũng đã là một chiến thắng nhỏ, một thành tựu rồi. Chưa ai nói rằng một ngày mình đã cố gắng giỏi đến mức nào. Bạn thử nghĩ xem nhé: buổi sáng bạn thức dậy, chuẩn bị bữa sáng, đi làm, đi học. Cùng lúc đó bạn vẫn phải giữ kết nối các mối quan hệ, làm bài tập, lên kế hoạch cho ngày tiếp theo. Bạn cũng muốn có sở thích riêng, muốn được gặp gỡ, giải trí một chút. Trong mỗi việc như vậy lại có vô số bước nhỏ để hoàn thành, chưa nói đến là hoàn thành cho thật tốt. Hoàn thành cho xong thì có thể ai cũng làm được, nhưng để làm cho chỉn chu, cho tử tế, cho đàng hoàng… thì đó lại là một câu chuyện khác.
Bên cạnh những việc mình coi là hiển nhiên bây giờ như nấu ăn, đi học, đi làm, những việc mang tính “sống còn”, mình còn có những việc mang tính chiến lược nhưng áp lực không kém: nộp hồ sơ việc làm, chuẩn bị giấy tờ cho mùa thuế, rồi kế hoạch du lịch. Áp lực vô hình nhiều lúc khiến mình ngạt thở, có khi chỉ muốn trốn đi đâu đó, biến mất để thế giới tạm thời quên đi sự tồn tại của mình. Có những lúc mình không muốn mở điện thoại lên, vì biết sẽ có thông báo, sẽ có tin nhắn. Mỗi lần email tới, tim mình lại chùng xuống, như thể cuộc đời vừa bị rung lên một nhịp. Biết đâu đó là một hoá đơn chưa trả, một thông báo điểm thi, hay một lá thư từ chối từ nhà tuyển dụng.
Mình đã có những ngày như ngồi trên đống lửa. Có một đợt mình đặt vé máy bay quốc tế nhưng lại điền nhầm tên, thiếu mất tên đệm, vì quen cách đặt vé nội địa ở Mỹ chỉ có First Name (tên chính) và Last Name (họ). Mình không hoàn được tiền vé, và sẽ mất $250 (khoảng 6,480,000 VNĐ) để huỷ và mua lại, trong khi với số tiền mua vé gốc mình hoàn toàn có thể mua một vé tốt hơn. Mình mắc kẹt giữa cảm giác tội lỗi vì sai lầm của chính mình, sự hạn hẹp về tài chính, và nỗi lo khi phải đánh cược nếu giữ nguyên vé để ra sân bay. Bạn có thể tưởng tượng được không: hơn một tuần liền mình sống trong trạng thái lo lắng thường trực. Sáng nào vừa mở mắt ra, cơn lo đã ập tới, và đầu mình thì không thể ngừng chạy vòng vòng tìm cách giải quyết.
Và cũng có những buổi sáng thức dậy trong lo lắng, mình thấy… trống rỗng. Một kiểu trống rỗng rất lạ, rất thật, như có một mảnh nào đó trong tim mình bị khoét mất. Mình vẫn thở, vẫn sinh hoạt, nhưng cảm giác như trái tim mình không còn ở đó nữa. Như một cái xác đang vận hành mà thiếu đi phần hồn. Mình không hề nói quá! Có những ngày mình thật sự thấy mình không còn là mình nữa. Không thiết tha, không ánh sáng phía trước, chỉ là một sự suy sụp rất âm thầm. Những cảm xúc này là thật. Mình không biết bạn đã từng trải qua chưa, nhưng nếu rồi, có lẽ bạn sẽ hiểu rất rõ những gì mình đang nói.
Khó khăn cứ đến dồn dập như vậy. Mình bắt đầu hiểu “cuộc đời” là gì rồi — đó là những thử thách bất ngờ xuất hiện, ngay cả khi bạn tưởng như mình chẳng làm gì sai cả. Chúng có thể đến từ một vấn đề bạn bỏ quên vài tháng trước, một hợp đồng đã lâu không nhớ tới, hay một con người bạn nghĩ đã bước ra khỏi đời mình. Có những lúc tuyệt vọng, mình từng hỏi: “Why me?” (Tại sao lại là tôi?). Nhưng rồi mình học cách hỏi ngược lại: “Why not me?” (Tại sao không phải là tôi?). Khi đổi góc nhìn, mình nhận ra có lẽ những thử thách này đến để tôi luyện mình: sự gan dạ, sự cứng cỏi, và cả sự trưởng thành. Nghe thì hơi sáo rỗng thật. Nghe như thể mình đang trích từ một cuốn sách self-help (tự lực) nào đó. Nhưng chỉ hơn hai năm ở Mỹ, mình đã đi qua nhiều chuyện hơn mình từng nghĩ. Mình đã ngụp lặn trong đống vấn đề đó, và mình cũng đã bước ra.
Mình không muốn để thử thách định nghĩa mình. Chính mình định nghĩa thử thách. Với mục tiêu của mình, có thể mình chưa đạt được vào tuần tới, tháng tới, hay thậm chí năm tới. Nhưng nếu mình còn kiên trì, mình tin cuối cùng mình sẽ chạm tới. Vì con đường phía trước vẫn còn dài và mình vẫn còn thời gian để thay đổi. Lần tới khi có chuyện xảy ra, nó sẽ không làm mình hoảng loạn như lần này nữa. Ừ, chắc chắn vẫn sợ chứ! Nhưng mình sẽ sẵn sàng hơn để đối diện, mình sẽ bớt sợ đi một chút. Mình vẫn sẽ có lúc áp lực, buồn bã, tiêu cực chứ, nhưng mình cũng đang học cách mang những cảm xúc đó đi cùng với hành động.
Cuộc sống của mình có nhiều hơn là điểm số hay một thành tích hào nhoáng. Mình biết mình đã cố gắng hết sức trong khả năng của mình ở thời điểm này. Mình chọn chấp nhận thực tế đó và tiếp tục bước tiếp. Mình muốn trở nên thật tử tế, trước hết là với chính mình. Cho mình một chút yên bình, một chút nhẹ nhõm, dù chỉ một phút thôi cũng đã rất quý giá rồi. Và mình cũng muốn bạn biết rằng: nếu bạn vừa vượt qua được tuần vừa rồi, thì điều đó đã rất đáng tự hào. Bạn đã gặp bao nhiêu người, học bao nhiêu giờ, làm việc bao nhiêu tiếng, rồi còn chăm sóc cuộc sống của riêng mình nữa. Ai cũng có thể làm những việc đó, nhưng bạn đang làm với tất cả những gì bạn có ở thời điểm này. Hãy công nhận bản thân mình một chút nhé!
Bài viết này là tất cả dành cho mình, và cho người ngày đêm đang cố gắng. Mình biết mình sẽ còn quay lại đọc nó nhiều lần nữa. Bởi vì ngay lúc này đây, mình đang ở trong một khoảng lặng yên bình, sau một tháng dài trằn trọc và áp lực. Trong tương lai (có lẽ gần thôi), khi những vấn đề mới lại xuất hiện, mình sẽ cần lời nhắc này. Rằng: “À… mình đã từng có những ngày khó khăn như thế này rồi. Và mình vẫn ổn mà!”
Ngay lúc này đây, mình chỉ muốn cất cảm giác nhẹ nhõm, vô tư của tối thứ Sáu này vào một chiếc hộp bí mật. Để mỗi khi cần, mình có thể mở ra và khoác nó lên người. Và cuối cùng, điều mình biết ơn nhất là: dù có bao nhiêu khó khăn xuất hiện, mình vẫn còn gia đình ở đây. Mình không thể tưởng tượng nổi việc đánh đổi quá nhiều để rồi một ngày không còn ai ở phía sau nữa. Với mình, điều “tệ nhất”, nhưng không phải là tận cùng thế giới, đơn giản chỉ là… mình sẽ trở về với bố mẹ thôi. Và với mình, gia đình luôn là quan trọng nhất, và cuối cùng không gì có thể mua được.
Còn bạn thì sao? Bạn có cảm thấy ổn không? Điều gì khiến bạn tự hào nhất về bản thân trong tuần qua? Mình mong bạn cảm thấy ấm áp và hạnh phúc khi ghé qua góc phố này vào tối nay. Hẹn chúng mình tiếp tục gặp nhau tại đây tuần tới nhé! Mình sẽ mang nhiều câu chuyện hơn, và bạn cũng thế.
Bye for now!
Alice



<3
ReplyDeleteBạn đã làm rất tốt rồi.Thành công sẽ đến với bạn
ReplyDeletetớ đã rưng rưng khi đọc bài viết của bạn. quen biết với chủ tus là niềm hạnh phúc của tớ
ReplyDelete